“Năm nào đế quốc cũng có tân quý xuất hiện, nhưng bọn họ thường tiến không được xa. Bọn họ không hiểu quy tắc thế giới, càng không nhìn thấu được bản chất của thế giới này. Cho dù có kẻ nhìn rõ, nhưng thiếu đi căn cơ thì cũng đành lực bất tòng tâm. Ngươi thì khác.” Phong Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Tô Nghiệp, nhẹ giọng nói.
“Cũng được, tuy ta không rành mấy thứ này lắm, nhưng nếu là hợp tác, sau này có cơ hội thì cũng có thể xem xét.” Tô Nghiệp cười đáp.
Phong Nguyệt nhìn thẳng vào Tô Nghiệp: “Lâm gia ở Ma Đô không đủ tư cách.”
Tô Nghiệp nhìn lại Phong Nguyệt, ánh mắt lộ vẻ tò mò: “Không đủ tư cách? Ý ngươi là sao?”




